<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>THPT Mỹ Đức A - Tình Bạn - Tình Yêu</title>
		<link>http://myduca.info/md/</link>
		<description>Những bài viết liên quan đến tình yêu và tình bạn. Không viết bài tâm sự về tình yêu cá nhân ở đây.</description>
		<language>VN</language>
		<lastBuildDate>Thu, 09 Sep 2010 04:59:01 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://myduca.info/md/images/misc/rss.png</url>
			<title>THPT Mỹ Đức A - Tình Bạn - Tình Yêu</title>
			<link>http://myduca.info/md/</link>
		</image>
		<item>
			<title>Sad...s2.....</title>
			<link>http://myduca.info/md/showthread.php?6377-Sad...s2.....&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Sat, 04 Sep 2010 09:52:14 GMT</pubDate>
			<description>5 năm trước hai người họ quen nhau, sau đó anh phải đi Nhật du học. Trước khi anh đi một ngày, hai người họ cùng nhau tản bộ trên đường. Góc phố có...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>5 năm trước hai người họ quen nhau, sau đó anh phải đi Nhật du học. Trước khi anh đi một ngày, hai người họ cùng nhau tản bộ trên đường. Góc phố có một cô bé bán nhẫn, cô cứ nhìn về phía đó. Anh bỏ tiền, mua một chiếc nhẫn đeo cho cô. Chiếc nhẫn đó chỉ có giá 8 tệ, nhưng cô cảm thấy chiếc nhẫn thần kỳ không gì so được.<br />
<br />
Tháng 3, anh đi rồi. Trước lúc đi anh nói, mùa xuân năm sau sẽ trở lại thăm cô, nếu như cô đồng ý gặp anh, thì ngày 14 tháng 2 đứng đợi anh dưới gốc cây ở đường Tân Kiện. Anh nói, đừng đánh mất chiếc nhẫn đó.<br />
<br />
Mùa thu, cô đánh mất chiếc nhẫn anh tặng. Cô từng hứa sẽ đeo nó mãi mãi, nhưng chớp mắt thời gian ... cô trở thành một cô gái xinh đẹp, sau khi đánh mất chiếc nhẫn, trái tim cô dù không thay đổi, nhưng ngoài nó ra tất cả đều thay đổi.<br />
<br />
Anh quả nhiên trở về. Ngày 14 tháng 2, đã hẹn cô. Đời người quan trọng nhất là lời hứa, nhưng cô không có dũng khi để thực hiện lời hứa đó. Nhưng cô không thể chịu đựng hơn được, cô nhờ bạn đi gặp anh. Bạn cô chưa gặp qua anh, sau khi trở về nói, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đứng dưới gốc cấy, trên tay cầm một đoá hoa hồng, đêm hôm đó cô khóc, ướt đẫm cả khăn mui xoa.<br />
<br />
Lễ tình nhân thứ hai, cô vô hồn bước trên đường, không biết làm cách nào lại đi đến đường Tân Kiện.<br />
<br />
Dưới gốc cây đó có một chàng trai đang đứng, trái tim cô đập loạn, không thể điều khiển được đôi chân mình, cứ thế đi về phía chàng trai. Chính là anh.<br />
<br />
Anh đưa đoá hoa hồng ra trước mặt cô, anh nói &quot; Anh biết năm nay nhất định có thể đợi được em đến.&quot; cô hỏi : &quot;nếu như em không đến&quot; anh cười rồi trả lời &quot; thì năm sau anh lại đợi&quot;Cô thuỷ chung không nhận hoa của anh. Lúc cô quay lưng ra đi thì nghe thấy anh hỏi : &quot; chiếc nhẫn ngày xưa em còn giữ không ?&quot; &quot; xin lỗi em đánh mất nó rồi &quot;. Cô không dám quay lại nhìn anh. Từ đó về sau cô không gặp anh nữa. Chớp mắt đã mấy năm qua đi. Cô nghe tin anh sắp kết hôn.<br />
<br />
&quot;Em yêu anh&quot; câu nói đấy cô đã giữ trong lòng bao năm nay. Nhưng cô không có cách nào mở miệng nói cho anh. Có lẽ anh chỉ thỉnh thoảng mới nghĩ về cô, nhưng thực sự cô có nỗi khổ của riêng mình. Mấy năm trước, trong lúc đi thực tập, cô mất đi không chỉ là chiếc nhẫn anh tặng, còn có cả một bàn tay trái.<br />
P/s:.... chẳng biết nói gì nữa.......thương cô gái quá........hix....(:|</div>

 ]]></content:encoded>
			<category domain="http://myduca.info/md/forumdisplay.php?138-Tình-Bạn-Tình-Yêu">Tình Bạn - Tình Yêu</category>
			<dc:creator>UnHandsome</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://myduca.info/md/showthread.php?6377-Sad...s2.....</guid>
		</item>
		<item>
			<title>1000 con hạc giấy</title>
			<link>http://myduca.info/md/showthread.php?5862-1000-con-hạc-giấy&amp;goto=newpost</link>
			<pubDate>Wed, 18 Aug 2010 16:17:19 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://www.petalia.org/Loveland/lovestoriesv.jpg  (http://www.petalia.org/Loveland/lovestoriesv.jpg) 
                              Image:...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><div align="center">          <div align="center">                         <div align="center">                                     <br />
            <div align="center">             <a href="http://www.petalia.org/Loveland/lovestoriesv.jpg" target="_blank"><a href="http://www.petalia.org/Loveland/lovestoriesv.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Loveland/lovestoriesv.jpg" border="0" alt="" /></a></a></div>             <div align="center">                 <a href="http://www.petalia.org/Card/Hanginghrtsrule1.gif" target="_blank"><a href="http://www.petalia.org/Card/Hanginghrtsrule1.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Card/Hanginghrtsrule1.gif" border="0" alt="" /></a></a></div>                          <div align="center">             <font size="6"><i><font color="purple">1000 con hạc giấy             </font></i></font><br />
            </div><blockquote>      <div align="center">         <a href="http://www.petalia.org/Inspiration/canhcu1.gif" target="_blank"><a href="http://www.petalia.org/Inspiration/canhcu1.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Inspiration/canhcu1.gif" border="0" alt="" /></a></a></div><blockquote>                              <i>Sự hiểu lầm có thể                  làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu                  quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...                 </i>                 <br />
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu.                  Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương                  lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên                  nhau.<br />
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris,                  sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm                  tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng                  sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi                  người. <br />
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc                  quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của                  riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước                  đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua                  đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa                  cũ. <br />
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông                  thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè                  phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng                  trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm                  trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh                  đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy                  rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể                  tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một                  chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước                  đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.<br />
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang.                  Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại                  người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng                  từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung                  trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày                  nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi                  Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi.                  Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều                  việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng                  không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng                  mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một                  ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có                  thể đem chúng về bầu bạn.<br />
<br />
Chàng trai bật khóc.<br />
                <br />
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị                  lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho                  cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã                  không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà                  bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không                  dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.                 <br />
<br />
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí                  bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở                  lại.<br />
<br />
 </blockquote><div align="center">                                                                        <a href="http://www.petalia.org/Loveland/1000hacgiay.jpg" target="_blank"><a href="http://www.petalia.org/Loveland/1000hacgiay.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Loveland/1000hacgiay.jpg" border="0" alt="" /></a></a>                                       </div>         <br />
</blockquote></div>                 </div>     </div></div>

 ]]></content:encoded>
			<category domain="http://myduca.info/md/forumdisplay.php?138-Tình-Bạn-Tình-Yêu">Tình Bạn - Tình Yêu</category>
			<dc:creator>khackien90</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://myduca.info/md/showthread.php?5862-1000-con-hạc-giấy</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>
